Những biểu tượng chuyển giới nữ mà lịch sử đương đại không thể xoá bỏ (Phần 1)

Định kiến xã hội, sự kì thị, không có giấy chứng minh nhân dân đúng với vẻ bề ngoài, mất đi cơ hội có một công việc ổn định, khó khăn trong việc hoà nhập với cộng đồng người dị tính, trì triết về ngoại hình, không được hưởng quyền lợi được kết hôn hay thay đổi giấy tờ tuỳ thân,… Đó là một số trong muôn vàn những khó khăn mà cộng đồng người chuyển giới nữ gặp phải ở xã hội hiện đại. Vậy hãy tưởng tượng xem nếu như bạn là một người chuyển giới và sống cách đây 100 năm về trước, liệu bạn thực sự có thể “sống” hay không?

Xuyên suốt bề dày lịch sử tiến hoá của loài người, cộng đồng Transgender đặc biệt hơn là người chuyển giới nữ đã luôn tồn tại dù xã hội có cố gắng xoá bỏ họ đến đâu. Những bông hoa kiêu hãnh rực rỡ nở trong tiếng chê bai , dè bỉu, soi xét của xã hội đương thời. Dưới đây là những Transgender Icons mà bạn nên biết.

Christine Jorgensen Quý cô của thời đại (1926-1989)

Vào những năm 1950 của thế kỉ cũ có một câu chuyện đặc biệt khiến báo chí tốn không biết bao nhiêu giấy mực, những tờ báo có bà làm trang nhất còn được bán chạy hơn minh tinh Marylin Moonroe quá cố. Bà ấy chính là Christine Jorgensen – Cựu chiến binh Mỹ trong chiến tranh thế giới thứ 2 và là người phụ nữ chuyển giới tiên phong đầu tiên của truyền thông Mĩ.  Những bài báo ca ngợi chủ nghĩa anh hùng của bà trong chiến tranh, tôn trọng phẩm chất nữ tính của bà, chẳng hạn như mái tóc xoăn cổ điển hay gu thời trang thời thượng. Điều thú vị là bài báo được xuất bản vào năm 1952, thời điểm mà các cựu chiến binh đồng tính nam và đồng tính nữ thường bị tước huy chương và bị sa thải vì xu hướng tính dục. Nhưng tại sao Jorgensen lại được tôn vinh trong khi các thành viên khác của cộng đồng LGBTQ thì không?

Thời ấu thơ tới lúc trưởng thành

59b1dec552916cd07e864d2e860a9e17

Sinh trưởng trong gia đình 2 con tại the Bronx New York , Christine tên khai sinh là George William Jorgensen, Jr. ra đời vào ngày 30 tháng 5 năm 1926. Ngày nhỏ các chàng trai đã chọc ghẹo xu hướng nữ tính của Jorgensen và thậm chí cả chị gái của bà thỉnh thoảng cũng thích thú. Bà ấy dường như bị thu hút bởi những con búp bê và mơ ước có được những phẩm chất nữ tính thanh lịch mà một người phụ nữ sở hữu. Trong một trong những ký ức đầu đời của Jorgensen, bà nhớ lại việc đặt câu hỏi về danh tính của mình với mẹ: “Mẹ ơi, tại sao Chúa không khiến chúng ta giống nhau?” Mẹ tôi nhẹ nhàng giải thích rằng thế giới cần cả nam và nữ và không có cách nào để biết trước khi một đứa trẻ được sinh ra là trai hay gái”. Gia đình của Jorgensen rất thân thiết, bà ngoại cùng người mẹ quá cố là người truyền cảm hứng và ủng hộ Jorgensen hết mình trên con đường thể hiện bản sắc của bản thân. Ở trường trung học, Jorgensen bắt đầu bị thu hút những người bạn nam cùng trang lứa, nhưng bà biết vào thời điểm đó, Christine không phải là người đồng tính. Thay vào đó, bà nhận ra rằng mình là một người phụ nữ bị mắc kẹt bên trong cơ thể của một người đàn ông.

Những kí ức thời thanh niên được bà miêu tả bằng sự lạc lõng giữa những định kiến giới, đồng thời là niềm đam mê với bộ môn nhiếp ảnh được bộc lộ, bà cùng người bố của mình thường sử dụng gara của họ để mở 1 studio nhỏ. Sau khi tốt nghiệp tại trường thì thế chiến thứ 2 nổ ra, bà nhập ngũ vào năm 1945. Khoảng thời gian chiến tranh kết thúc bà trở về tiếp tục công việc học tập và làm việc nhưng cũng chính quãng thời gian trong quân đội đã giúp bà tìm được những tư liệu về quá trình chuyển giới từ nam sang nữ và nung nấu ý định hiện thực hoá ước mơ.

Hành trình trở về

Jorgensen đã du lịch tới Châu âu cụ thể hơn là Copehagen, Đan Mạch để cầu cứu sự giúp đỡ bác sĩ Christine Hambergur – người thực hiện cuộc đại phẫu thành công cho bà và sau đó để bày tỏ lòng biết ơn tới bác sĩ bà đã quyết định sử dụng tên Christine để trở về quê nhà. Câu chuyện của bà được truyền thông công khai từ năm 1952 khi bà vẫn nằm phục hồi trong bệnh viện tại Copehagen. 

Trở về mĩ vào năm 1953 được chào đón bởi hàng trăm cánh nhà báo cùng nhiếp ảnh gia tại sân bay New York như đại minh tinh christine chỉ nói: “Cảm ơn tất cả các ngài vì đã đến, nhưng tôi thấy thế này là hơi quá lố rồi “.

Cuộc đời phía sau bìa báo

Sức ảnh hưởng của bà tới pop culture lúc bấy giờ là không thể phủ nhận, bà sẵn sàng kể câu chuyện của mình với American Weekly, New York Times để nhận một khoản hậu hĩnh và thực hiện một tour lưu diễn ở các hộp đêm tại mĩ với bài diễn “I enjoy being a girl”.

Giống như hầu hết các thành viên của cộng đồng LGBTQ, Jorgensen đã có trải nghiệm về sự căm ghét và phân biệt đối xử. Sáu tháng sau khi các phương tiện truyền thông đăng tải câu chuyện của bà, các phóng viên đã liên hệ với các bác sĩ phẫu thuật, những người đã thực hiện phẫu thuật cho bà và hỏi về  các bước của cuộc phẫu thuật. Các bác sĩ phẫu thuật đưa ra thông tin rằng mặc dù Jorgensen đã cắt bỏ bộ phận sinh dục nam nhưng bà không có âm đạo.

 

 Trước sự việc này, báo chí cho rằng Jorgensen đã cắt không hề có âm đạo. Những người ủng hộ cũ của bà cảm thấy bị phản bội khi phát hiện ra và tuyên bố bà không phải là một phụ nữ, không có buồng trứng và các cơ quan sinh sản khác của phụ nữ. Trước đây, Jorgensen tránh những câu hỏi liên quan đến giải phẫu của bà bằng cách tập trung vào hoàn cảnh chiến tranh cũng như ngoại hình của bà. Các phương tiện truyền thông nhanh chóng xa lánh bà ấy và theo tác giả David Serlin: “Họ đã phơi bày bà ấy là một người đàn ông bị thần kinh. Và sau đó, là một kẻ chuyển giới bệnh hoạn”. Jorgensen được coi như một gã đồng tính khập khiễng thích tham gia các hoạt động được văn hóa xác định là phụ nữ và do đó trở nên ẻo lả. Bà cảm thấy không hoàn thiện khi không có bộ phận sinh dục nữ. Vào tháng 5 năm 1954, khi Jorgensen trải qua ca phẫu thuật tạo hình âm đạo do Tiến sĩ Joseph Angelo và Tiến sĩ Harry Benjamin thực hiện.

Christine chính là câu chuyện hái ra tiền được ưu ái bởi truyền thông nhưng chính phủ Mĩ đương thời lại không hề nghĩ như vậy, bà từng bị cấm lên sóng truyền hình hay dừng những cuộc phỏng vấn, bà vẫn phải sử dụng tên khai sinh của mình, vào năm 1959 bà tuyên bố sẽ lên xe hoa cùng với vị hôn phu đầu tiên  là Howard J Knox. 

Tuy nhiên thì cặp đôi xấu số đã không thể hợp pháp hoá cuộc hôn nhân của họ vì giấy tờ của bà vẫn là nam, chồng của bà sau khi được công bố cũng đã bị mất việc vì kết hôn với một người phụ nữ chuyển giới ,hai người đã trải qua quãng thời gian mặn nồng bên nhau thường có những bài báo về hai ông bà khoác tay nhau tình tứ trên đường phố New York, cha của bà còn xây cho 2 vợ chồng một ngôi nhà với mong muốn cho đôi trẻ có hạnh phúc trọn vẹn, nhưng hai người vẫn chia tay và cuộc hôn nhân của họ chưa bao giờ được công nhận. Mối tình với người chồng thứ 2 cũng kết thúc chóng vánh đầy tiếc nuối.

Bà cùng người chồng đầu Howard J Knox

Quý cô thời đại mới và màn kết của câu chuyện đẹp

Dẫu vậy có bao nhiêu khó khăn thì người phụ nữ này vẫn vô cùng lạc quan tự tin. Vào năm 1967, Jorgensen đã viết một cuốn tự truyện với tựa đề  Christine Jorgensen: A Personal Autobiography. Suốt cuộc đời của mình, bà đã nhận được hàng ngàn lá thư, cả tích cực lẫn tiêu cực, nhưng phần lớn là từ những người khác có cùng vấn đề mong muốn được bà giúp đỡ và hướng dẫn. Jorgensen tiếp tục sử dụng câu chuyện của mình để thuyết trình tại các trường đại học trên khắp Hoa Kỳ về bản dạng giới. Bà từng được hiệp hội Scadinavian của Greater New York trao giải Woman of the Year- Người phụ nữ của năm. Cuộc đời của bà đã thu hút và ảnh hưởng đến nhiều người đến nỗi, vào năm 1970, Hollywood đã tạo ra một bộ phim dựa trên cuộc đời của Jorgensen có tên là Chuyện về Christine Jorgensen.

Suốt quãng đời về sau của bà, bà luôn cống hiến cho tiếng nói của cộng đồng LGBTQIA+ ngày ấy, những buổi talk show tâm sự về chuyện đời chuyện giới tính và xu hướng tình dục luôn được khán giả đón nhận với cái nhìn khách quan. Trường hợp của bà cũng gây tiếng vang lớn cho ngành y học lúc bấy giờ tại Mĩ. Bà được mới làm diễn giả hỗ trợ những sinh viên ở đại học trên toàn quốc.

Christine qua đời vào năm 1989 sau một khoảng thời gian dài chiến đấu với bệnh ung thư phổi. Bà là một biểu tượng của thời đại, người phụ nữ tiên phong trong phong trào chống lại sự kì thị đối với cộng đồng LGBTQIA+ nói chung và cộng đồng người chuyển giới nữ nói riêng. Phó Tổng thống Nixon Spiro Agnew  từng gọi Thượng nghị sĩ Charles E. Goodell là “Christine Jorgensen của Đảng Cộng hòa” như cách ví von cho người tiên phong đứng về phía lẽ phải khi Goodell dũng cảm phá bỏ hàng ngũ với Đảng Cộng hòa và Chính quyền Nixon để lên án cuộc chiến ở Việt Nam.

Bà là đại diện phát ngôn, một nữ anh hùng trong thiết kế givenchy, sang trọng, học thức và đầy kiêu hãnh chính bà người có sức ảnh hưởng tới hình ảnh của người chuyển giới mãi về sau.

Gu thời trang thanh lịch cùng thần thái minh tinh, những bộ trang phục của bà đều từ những bộ sưu tập của các nhà mốt nổi tiếng. Bà chọn cho mình đầm form bút chì xiết eo kết hợp cùng phụ kiện đơn giản phối với áo lông sang trọng. 

Christine trong một buổi phỏng vấn với Gary Collins cho tạp chi HOUR năm 1980

Hiện nay có một số cá nhân, trang web ngang nhiên copy tài nguyên, ảnh của TGVN về reup lại mà không xin phép cũng như không hề ghi nguồn, đây là công sức của bọn mình, bọn mình bỏ thời gian ra để làm hoàn toàn vì mục đích phi lợi nhuận. Nên team cũng cảnh báo luôn: Nghiêm cấm mọi hành vi sao chép, reup khi chưa có sự cho phép của team TGVN, tất cả tài nguyên ở trang Transgirlvn.com không được phép up lại ở bất cứ đâu.

Xin cảm ơn

Thông tin về tác giả

Chia sẻ bài này:

Share on facebook
Facebook
Share on telegram
Telegram

Có thể bạn cũng quan tâm

Những biểu tượng chuyển giới nữ mà lịch sử đương đại không thể xóa bỏ ( Phần 2)

Câu chuyện về nàng lọ lem chuyển giới. Từ một cậu bé nghèo khó tới một phu nhân thượng lưu, cựu siêu mẫu trở thành một nhà nhân quyền sau đó là một tác giả, diễn giả mang câu chuyện của mình truyền cảm hứng cho hàng ngàn hàng vạn con người đang lạc lối của trái đất. Bà ấy chính là một viên ngọc rực rỡ đến từ Anh Quốc, April Ashley.

Đọc thêm

Trans Girl VN